Có thứ củ không biết mà ăn vào, chát dính cả mép, ấy là củ nâu. Vì vậy, Thỏ mẹ dặn các con:
- Thứ gì chưa biết thì đừng ăn, kẻo bị đau bụng các con ạ!
Nghe lời mẹ, anh em nhà Thỏ đều ngoan ngoãn nghe lời.
Một hôm, Thỏ út đi kiếm ăn một mình. Đi mãi, đi mãi, vẫn không tìm được các thứ quả, thứ củ như khi cho ăn. Đã thế, vì mải chạy lung tung, Thỏ út đã lạc đường, lạc các anh chị mất rồi. Giờ đói bụng, Thỏ út mới nhận ra mình chỉ còn một mình.
Đi mãi, đi mãi, Thỏ út tới một khu vườn nhỏ, Thỏ út dừng chân ngắm. Vườn này không phải là của ai, vì là nơi nền nhà đã bỏ, cây cối tha hồ mọc, Thỏ thấy một cái cây bao nhiêu là quả. Quả nhiều gần như lá. Quả bé xanh lè, quả to đỏ chót, đỏ bóng lên, nhìn đã thấy ngon. Sực nhớ đến các quả đỏ mà ngọt như táo, mận, đào, Thỏ út chắc mẩm thứ quả kia cũng ngot. Thế là Thỏ lấy đà nhảy phóc một cái vào bụi cây. Hai, ba quả đỏ chót ấy bị rung đã rụng xuống. Không cần nghĩ ngợi, Thỏ út nhặt một quả, đưa lên miệng nhai luôn. Chưa kiẹp nhấm, Thỏ út bỗng nhảy ngửa ra phía sau, ngã lăn ra, đưa chân trước lên móc miệng. Cay quá! Cay chảy cả nước mắt ra. Thỏ út nhắm mắt chạy bừa đi thì gặp mẹ đi tìm. Vừa nhìn thấy quả đó, mẹ dã bảo ngay:
- Con ăn phải ớt rồi! Ai bảo không nghe lời mẹ nào. Có phải thứ quả nào có màu đỏ cũng là quả ngọt đâu, Thỏ út ơi.