Bí con ngủ được một giấc dài trong lòng đất ấm áp. Nó thấy dễ chịu đến mức chẳng muốn thức dậy tẹo nào. Thế rồi những hạt mưa xuân rơi xuống, len lỏi đến chỗ Bí con nằm và đánh thức nó:
- Dậy đi, Bí con ơi! Mùa xuân đến rồi kìa. Tất cả các chồi non đã thức dậyc ả rồi, chỉ còn mỗi mình bạn là ngủ thôi đấy!
Bí con bừng tỉnh. Nó vươn vai một cái rồi đội đất ngoi lên. Đầu tiên là hai chiếc lá mầm xinh xắn xòe lên khỏi mặt đất. Ôi, thế giới mới đẹp làm sao! Những bông hoa rực rỡ đu đưa khoe sắc dưới ánh nắng mặt trời, đàn bướm xinh rập rờn bên muôn hoa. Trên cây, đàn chim líu lo ca hát.
Bí con háo hức cố kiễng chân lên để nhìn cho rõ. Mỗi lần kiễng châ, Bí con lại cao thêm một tí. Bí con tự nhủ: “Mình phải lớn nhanh lên mới được!”.
Bỗng từ đâu, một lõa Sâu Rau to lớn gớm ghiếc tiến đến. Hai cái răng nanh của lõa nom như cái máy chém sẵn sàng cắt phăng đầu Bí con. Bí con khiếp sợ nhắm nghiền mắt, giơ chiếc lá no lên che mặt.
Nhưng may mắn làm sao, đúng lúc Sâu Rau đang định ngoạm lấy Bí con thì bé Quyên xuất hiện. Bé Quyên gắp lão Sâu và ném xuống ao.
Bé Quyên âu yếm nói với Bí con:
- Chào Bí con! Em đừng sợ gì nhé, từ nay chị sẽ bảo vệ em!
Bí con đáp:
- Em cảm ơn chị!
Cả vườn rau lao xao chúc mừng Bí con vừa thoát nạn.